10 mảnh giấy notes tớ gửi cho cậu, tớ của tuổi mười lăm. Giữa chúng ta là 10 năm cuộc đời, cậu là tớ sau những nước mắt và nụ cười, tớ từng là cậu trước hết thảy những vụn vỡ và vẹn nguyên. Những người tớ đã gặp, những cuốn sách tớ đọc, những bài nhạc tớ đã nghe, những cái chết và những sự chào đời, từng thành phố và những làng quê - tớ hy vọng cậu sẽ ôm trọn lấy chúng và yêu chúng một cách nhiệt tình nhất.
Cái tên đi theo chúng ta là một phần của vĩnh cửu. Tớ mong chúng ta sẽ sống, vẹn nguyên và trầm tĩnh, như chính cái tên của chúng mình.
#1 Ước mơ
Cậu biết không, ước mơ là một thứ xa xỉ. Ở tuổi của tớ, người ta không còn mơ nữa, họ chỉ có những mục tiêu. Tớ nhớ những ngày chúng ta còn ở quê, không có ánh đèn cao thế nào chắn lối nên mình đã thấy dáng hình loáng thoáng của dải ngân hà. Cậu đã ước mơ trở thành một nhà thiên văn học. Tớ nhớ cậu từng muốn làm một nhà văn từ khi 6 tuổi, cậu có nhớ bài thơ cậu viết tặng cô giáo chủ nghiệm lớp hai của mình không? Cái ngày mà cậu cầm bài thơ ấy đứng đọc trước lớp, cậu đã từng vậy, yêu mến ai là cậu sẽ hét lên cho cả thế giới biết. Tớ ước rằng cậu có lại được sự tự tin và lòng nhiệt thành si mê cuộc sống như vậy. Cậu rồi sẽ thấy giấc mơ đó vẫn ẩn hiện trong cuộc sống cậu mãi sau này, biết đâu, một ngày nó sẽ trở thành sự thật. Sau rồi cậu muốn trở thành một nhà giáo dục, cậu nhìn thấy những bất cập và trì trệ của hệ thống giáo dục dù đã cũ kĩ vẫn phải oằn mình lên để gánh vác những chủ nhân tương lai của nhân loại. Nhưng rồi, giữa những rối bù của đúng và sai, cậu sẽ thấy mình quên đi hết thảy những giấc mơ đó. Đến mức ai đó hỏi cậu, cậu chỉ nhún vai nói rằng cậu muốn kiếm nhiều tiền. Một cảm giác thất vọng về bản thân cứ len lỏi dần, cậu hiểu mà. Nhưng đừng khắt khe quá, cậu lạc lối rồi cậu sẽ tìm lại được con đường thôi. Họ thực sự đánh thuế ước mơ đó.
#2: Con cừu lạc đàn
Từ nhỏ, cậu bắt đầu thấy bất công và vô lý, cậu có cảm xúc với những thứ đó, một dấu hiệu rõ rệt của nhận thức và tư duy phản biện, cậu muốn biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn. Cậu xoay vần với những câu hỏi siêu hình về sự tồn tại và ý nghĩa cuộc đời. Cậu là một idealist (người theo chủ nghĩa lý tưởng), nhưng tớ rất tiếc phải nói cho cậu rằng, thế giới này không quá chuộng những kiểu người như vậy đâu. Cậu sẽ thấy bất bình và phần lớn mọi người không đồng tình với suy nghĩ của cậu, cậu sẽ thấy như một con cừu đen. Cậu sẽ thấy mình bị phớt lờ và không được lắng nghe.
#3: Rời đi.
Người đã không chọn cậu, sẽ mãi mãi không bao giờ chọn cậu. Nếu có một ngày họ bỗng dưng chọn cậu vì cậu đã vất vả chứng minh cho họ thấy cậu hữu dụng và chân thành như thế nào, thì cũng là do họ yêu bản thân họ quá thôi. Nên điều duy nhất cậu có thể làm, đó chính là rời đi và tìm tới những niềm vui khác. Tin tớ đi, tình cảm của một người không khó khăn như vậy, dù cho đó có là tình yêu gia đình, bạn bè hay lứa đôi.
Tớ biết cậu đã vun vén và cố gắng rất nhiều để sửa chữa một vài mối quan hệ trong quá khứ, nhiều tới mức tay cậu chảy máu và trái tim cậu mệt nhoài. Dẫu vậy người nát tan vẫn là cậu, vậy nên, cậu đã làm hết phận sự của mình và giờ thì hãy rời đi, còn nhiều người thương cậu phía trước. Tớ nghĩ là những người mới tới không có lỗi, nên mong cậu vẫn sẽ thương họ một cách trọn vẹn nhất.
#4: Hạt nắng và hạt mưa.
Rồi cậu sẽ thấy, không một mối quan hệ nào là luôn luôn 50-50 cả. Ngay cả một mối quan hệ giấy trắng mực đen giữa người lao động và người sử dụng lao động (vì thế kiện tụng và công đoàn mới được sinh ra). Sẽ có lúc nó là 40-60, 30-70, 10-90 hoặc thậm chí 0-100. Tớ nghĩ cậu đừng nên đắn đo cân đếm làm gì khi đã ở trong đó rồi, không ai thua và không ai thắng trong câu chuyện này cả. Cậu bước vào tình yêu với cái tư duy 'ai yêu nhiều thì thua' là cậu đã thua cả nửa ván bài rồi, vì cậu có thắng thì cũng là cậu thắng cái tôi nhỏ bé của cậu mà thôi. Đó không phải cách cậu yêu mà, đúng chứ?
Có những ngày đẹp trời, cuộc sống ưu ái cậu và cậu nhận phần nhiều hơn. Có những ngày giông, cậu có thể cầm ô che chắn cho họ và nhận phần ít hơn về mình. Tớ nghĩ cậu đủ vững chắc để làm điều đó. Tất cả đều là thứ tình yêu cậu nghĩ mình xứng đáng.
#5: Ánh sáng của bóng tối
Cậu vẫn còn cái ngông của đứa trẻ có nhiều phúc phần, cậu chưa được nhìn thấy bóng tối thật sự. Ý tớ là, cuộc đời nhiều hơn hai gam màu đơn sắc. Nhưng sẽ có một đoạn đời mà cậu thấy cậu như có ai bịt mắt mà mò mẫm đi. Cậu sẽ chỉ muốn tỉnh giấc vào một ngày cơn khi ác mộng đó đã chấm dứt, cậu sẽ ước cậu chưa từng bắt đầu, cậu bắt đầu hối hận về những lựa chọn trước đó, cậu muốn chạy trốn đi. Đó là cảm giác được sống. Cậu sẽ hiểu được mục đích tồn tại của mình. Bóng tối đó dẫn lối cậu trong những ánh sáng chói mắt của các hư hư ảo ảo, cậu cần nó để biết mình là ai, bằng không cậu sẽ vĩnh viễn sống trong lừa dối và u mê. Cậu sẽ ổn, cậu sẽ đi qua, cậu sẽ bỏ lại những gì không thuộc về, cậu sẽ đón nhận bản thể mới của mình và nhìn cuộc đời này rõ nét hơn. Chỉ cần cậu cho bản thân cậu thời gian, thật nhiều thời gian.
#6: Đủ
Cậu rồi sẽ hiểu ra, chìa khóa để thoát khỏi những nỗi buồn đau bên trong là việc mình biết đủ.
Cậu hiểu cảm giác không đủ cho một ai đó kinh khủng như thế nào. Cậu cứ tự nhủ với lòng mình là thử thêm một lần nữa, cố thêm một ngày nữa, hay đợi thêm một câu nói nữa; biết đâu cậu sẽ đủ. Cậu đừng tốn cả đời này để đuổi theo sự chấp nhận: dù đó có là của một người, một công việc, một nơi chốn, và của chính cậu.
Cậu là cậu và cậu là đủ.
#7: Yêu và thương
Tình yêu khiến cho cuộc đời này đáng sống hơn. Cậu đã thấy rung động với vẻ đẹp cũng như sự bình dị của thế giới này ở độ tuổi còn khá trẻ, tớ tự hào lắm. Cậu thấy những bình minh ở thung lũng xa lạ và cậu yêu nó; cậu đã thấy những khoảng không mênh mông trên những dãy núi và cậu yêu chúng; nhưng cậu cũng đem lòng mến những con đường quen cậu đã đi qua hàng trăm vạn lần. Rung động chỉ là một khoảnh khắc.
Nhưng để thực sự thương một ai đó hay một nơi chốn, sẽ mất bao nhiêu lâu? Có lẽ tớ vẫn chưa trả lời được câu hỏi này. Tớ vẫn trên cuộc hành trình tìm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của đời mình, tình yêu và tình thương là một trong số những câu hỏi lớn đó.
Nhưng tớ biết, cậu đừng nên chạy theo tình yêu, hãy giữ lấy và nuôi lớn chúng.
Cậu có một cái tôi cao, vậy nên những khi cậu còn trẻ và nhiệt huyết, cậu sẽ có xu hướng bị cuốn theo những trồi sụp của cảm xúc. Để rồi sau này, cậu sẽ nhận thấy, thật ra cậu chỉ cần một tình yêu nhẹ nhàng như một lời an ủi.
Yêu thương chính là duyên phận và phúc phần, nếu nó thuộc về cậu, cậu hãy cảm ơn và gìn giữ, nếu không thì hãy nhẹ nhàng rồi buông tay. Cậu chính là tình yêu đầu tiên và mãi mãi của chính cậu.
#8: Mất mát
Có những người cậu sẽ mãi mãi không thể gặp lại được nữa, dù cho có cầu nguyện hay van nài trời xanh đến trăm ngàn lần.
Cậu và tớ từng hứa sẽ sống một cuộc đời không phải hối tiếc.
Nhưng cõi trần là cõi tạm, hợp rồi lại tan.
Sẽ rất đau lòng nếu tớ nói, cậu sẽ phải tạm biệt một vài người mà trong lòng cậu không hề muốn. Cậu vẫn chưa hiểu nhiều về cái chết. Chỉ có cậu là già đi, khi cậu cười lên đã có vài vết nhăn, ánh mắt cậu không còn trong veo như trước, và cậu ít dần hơn những nhiệt tình thủa mới lớn. Cậu bị cuộc đời này bào mòn những giấc mơ. Còn họ ở mãi cái tuổi đó, họ ở lại trong vùng kí ức mà cậu đã từng sống qua, vẫn mãi đẹp đẽ và vẹn nguyên như thế. Họ còn trẻ còn cậu đã già, dẫu thêm một lần thấy nhau cũng không được.
Đâu phải ai mà ta cũng có thể trọn vẹn với nhau trước khi xa rời, đâu có ai nói với ta đó là lần cuối, cậu cũng chẳng biết nào có kiếp sau để trả lại hết những ân tình.
Suy cho cùng, chúng ta đều là những hạt cát bé xíu chảy qua kẽ tay của số phận. Kiếp đời mỏng manh và cả cậu và tớ đều không thể chống đỡ.
Cậu sẽ khóc rất nhiều đêm để ước ao có thể quay trở về những ngày xưa cũ, khi cậu chưa đi qua con dốc của cuộc đời. Khi cậu gặp thêm thật nhiều người mới, họ mang ánh sáng vào chiếu sáng cõi lòng cậu, và bên cậu vẫn có những người bên cậu từ thủa thiếu thời. Cậu sẽ ước đó là vĩnh cửu. Mùa hè lộng gió, hơi nóng miền xích đạo thiêu đốt trái tim tuổi trẻ của cậu, cậu hẳn đã thấy tiệm cận với hạnh phúc.
#10: Thuộc về
Điều cậu theo đuổi mãi mãi trong cuộc đời này là cảm giác thuộc về. Và tin tớ đi, tận đến khi cậu bằng tuổi tớ bây giờ, cậu mới có thể dần thấy cậu thuộc về chính cậu và thoải mái với con người của mình.
Cậu lớn lên mà không có ai nói những lời ngọt ngào với cậu rằng cậu đủ tài năng, đủ thông minh, đủ xinh đẹp, hay chỉ mình cậu thôi là đủ. Nên cậu đã thấy bản thân mình như một bản nháp, một chú cừu đen, một kẻ lạc đàn, hay một con chiên phản bội.
Thế giới này đã khiến cậu nghĩ về bản thân mình xấu xí vậy đấy. Cậu sẽ thấy bản thân mình miết mải chạy đuổi theo những yêu thương, tìm kiếm những công nhận giá trị từ người khác, và tệ hơn, cậu vứt bỏ bản ngã và giấc mơ của mình vì những điều mơ hồ xã hội này cam đoan là đúng. Cậu đã nghĩ cậu vĩnh viễn lạc lối.
Nhưng rồi vào một ngày khi cậu 25, thế giới bỗng chợt im lặng, những giọng nói điều khiển tâm trí cậu bỗng nhiên biến mất. Tĩnh lặng như một cánh đồng tuyết. Chỉ còn tiếng cậu thở mà thôi. Lần đầu tiên trong cõi người được tồn tại, cậu nhìn rõ bản thân mình. Và lúc đó cậu biết cậu đã viết xong một chương đời, trả lời xong một câu hỏi lớn.
Và cậu sẽ bắt đầu sống.
Cái tên đi theo chúng ta là một phần của vĩnh cửu. Tớ mong chúng ta sẽ sống, vẹn nguyên và trầm tĩnh, như chính cái tên của chúng mình.
#1 Ước mơ
Cậu biết không, ước mơ là một thứ xa xỉ. Ở tuổi của tớ, người ta không còn mơ nữa, họ chỉ có những mục tiêu. Tớ nhớ những ngày chúng ta còn ở quê, không có ánh đèn cao thế nào chắn lối nên mình đã thấy dáng hình loáng thoáng của dải ngân hà. Cậu đã ước mơ trở thành một nhà thiên văn học. Tớ nhớ cậu từng muốn làm một nhà văn từ khi 6 tuổi, cậu có nhớ bài thơ cậu viết tặng cô giáo chủ nghiệm lớp hai của mình không? Cái ngày mà cậu cầm bài thơ ấy đứng đọc trước lớp, cậu đã từng vậy, yêu mến ai là cậu sẽ hét lên cho cả thế giới biết. Tớ ước rằng cậu có lại được sự tự tin và lòng nhiệt thành si mê cuộc sống như vậy. Cậu rồi sẽ thấy giấc mơ đó vẫn ẩn hiện trong cuộc sống cậu mãi sau này, biết đâu, một ngày nó sẽ trở thành sự thật. Sau rồi cậu muốn trở thành một nhà giáo dục, cậu nhìn thấy những bất cập và trì trệ của hệ thống giáo dục dù đã cũ kĩ vẫn phải oằn mình lên để gánh vác những chủ nhân tương lai của nhân loại. Nhưng rồi, giữa những rối bù của đúng và sai, cậu sẽ thấy mình quên đi hết thảy những giấc mơ đó. Đến mức ai đó hỏi cậu, cậu chỉ nhún vai nói rằng cậu muốn kiếm nhiều tiền. Một cảm giác thất vọng về bản thân cứ len lỏi dần, cậu hiểu mà. Nhưng đừng khắt khe quá, cậu lạc lối rồi cậu sẽ tìm lại được con đường thôi. Họ thực sự đánh thuế ước mơ đó.
#2: Con cừu lạc đàn
Từ nhỏ, cậu bắt đầu thấy bất công và vô lý, cậu có cảm xúc với những thứ đó, một dấu hiệu rõ rệt của nhận thức và tư duy phản biện, cậu muốn biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn. Cậu xoay vần với những câu hỏi siêu hình về sự tồn tại và ý nghĩa cuộc đời. Cậu là một idealist (người theo chủ nghĩa lý tưởng), nhưng tớ rất tiếc phải nói cho cậu rằng, thế giới này không quá chuộng những kiểu người như vậy đâu. Cậu sẽ thấy bất bình và phần lớn mọi người không đồng tình với suy nghĩ của cậu, cậu sẽ thấy như một con cừu đen. Cậu sẽ thấy mình bị phớt lờ và không được lắng nghe.
#3: Rời đi.
Người đã không chọn cậu, sẽ mãi mãi không bao giờ chọn cậu. Nếu có một ngày họ bỗng dưng chọn cậu vì cậu đã vất vả chứng minh cho họ thấy cậu hữu dụng và chân thành như thế nào, thì cũng là do họ yêu bản thân họ quá thôi. Nên điều duy nhất cậu có thể làm, đó chính là rời đi và tìm tới những niềm vui khác. Tin tớ đi, tình cảm của một người không khó khăn như vậy, dù cho đó có là tình yêu gia đình, bạn bè hay lứa đôi.
Tớ biết cậu đã vun vén và cố gắng rất nhiều để sửa chữa một vài mối quan hệ trong quá khứ, nhiều tới mức tay cậu chảy máu và trái tim cậu mệt nhoài. Dẫu vậy người nát tan vẫn là cậu, vậy nên, cậu đã làm hết phận sự của mình và giờ thì hãy rời đi, còn nhiều người thương cậu phía trước. Tớ nghĩ là những người mới tới không có lỗi, nên mong cậu vẫn sẽ thương họ một cách trọn vẹn nhất.
#4: Hạt nắng và hạt mưa.
Rồi cậu sẽ thấy, không một mối quan hệ nào là luôn luôn 50-50 cả. Ngay cả một mối quan hệ giấy trắng mực đen giữa người lao động và người sử dụng lao động (vì thế kiện tụng và công đoàn mới được sinh ra). Sẽ có lúc nó là 40-60, 30-70, 10-90 hoặc thậm chí 0-100. Tớ nghĩ cậu đừng nên đắn đo cân đếm làm gì khi đã ở trong đó rồi, không ai thua và không ai thắng trong câu chuyện này cả. Cậu bước vào tình yêu với cái tư duy 'ai yêu nhiều thì thua' là cậu đã thua cả nửa ván bài rồi, vì cậu có thắng thì cũng là cậu thắng cái tôi nhỏ bé của cậu mà thôi. Đó không phải cách cậu yêu mà, đúng chứ?
Có những ngày đẹp trời, cuộc sống ưu ái cậu và cậu nhận phần nhiều hơn. Có những ngày giông, cậu có thể cầm ô che chắn cho họ và nhận phần ít hơn về mình. Tớ nghĩ cậu đủ vững chắc để làm điều đó. Tất cả đều là thứ tình yêu cậu nghĩ mình xứng đáng.
#5: Ánh sáng của bóng tối
Cậu vẫn còn cái ngông của đứa trẻ có nhiều phúc phần, cậu chưa được nhìn thấy bóng tối thật sự. Ý tớ là, cuộc đời nhiều hơn hai gam màu đơn sắc. Nhưng sẽ có một đoạn đời mà cậu thấy cậu như có ai bịt mắt mà mò mẫm đi. Cậu sẽ chỉ muốn tỉnh giấc vào một ngày cơn khi ác mộng đó đã chấm dứt, cậu sẽ ước cậu chưa từng bắt đầu, cậu bắt đầu hối hận về những lựa chọn trước đó, cậu muốn chạy trốn đi. Đó là cảm giác được sống. Cậu sẽ hiểu được mục đích tồn tại của mình. Bóng tối đó dẫn lối cậu trong những ánh sáng chói mắt của các hư hư ảo ảo, cậu cần nó để biết mình là ai, bằng không cậu sẽ vĩnh viễn sống trong lừa dối và u mê. Cậu sẽ ổn, cậu sẽ đi qua, cậu sẽ bỏ lại những gì không thuộc về, cậu sẽ đón nhận bản thể mới của mình và nhìn cuộc đời này rõ nét hơn. Chỉ cần cậu cho bản thân cậu thời gian, thật nhiều thời gian.
#6: Đủ
Cậu rồi sẽ hiểu ra, chìa khóa để thoát khỏi những nỗi buồn đau bên trong là việc mình biết đủ.
Cậu hiểu cảm giác không đủ cho một ai đó kinh khủng như thế nào. Cậu cứ tự nhủ với lòng mình là thử thêm một lần nữa, cố thêm một ngày nữa, hay đợi thêm một câu nói nữa; biết đâu cậu sẽ đủ. Cậu đừng tốn cả đời này để đuổi theo sự chấp nhận: dù đó có là của một người, một công việc, một nơi chốn, và của chính cậu.
Cậu là cậu và cậu là đủ.
#7: Yêu và thương
Tình yêu khiến cho cuộc đời này đáng sống hơn. Cậu đã thấy rung động với vẻ đẹp cũng như sự bình dị của thế giới này ở độ tuổi còn khá trẻ, tớ tự hào lắm. Cậu thấy những bình minh ở thung lũng xa lạ và cậu yêu nó; cậu đã thấy những khoảng không mênh mông trên những dãy núi và cậu yêu chúng; nhưng cậu cũng đem lòng mến những con đường quen cậu đã đi qua hàng trăm vạn lần. Rung động chỉ là một khoảnh khắc.
Nhưng để thực sự thương một ai đó hay một nơi chốn, sẽ mất bao nhiêu lâu? Có lẽ tớ vẫn chưa trả lời được câu hỏi này. Tớ vẫn trên cuộc hành trình tìm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của đời mình, tình yêu và tình thương là một trong số những câu hỏi lớn đó.
Nhưng tớ biết, cậu đừng nên chạy theo tình yêu, hãy giữ lấy và nuôi lớn chúng.
Cậu có một cái tôi cao, vậy nên những khi cậu còn trẻ và nhiệt huyết, cậu sẽ có xu hướng bị cuốn theo những trồi sụp của cảm xúc. Để rồi sau này, cậu sẽ nhận thấy, thật ra cậu chỉ cần một tình yêu nhẹ nhàng như một lời an ủi.
Yêu thương chính là duyên phận và phúc phần, nếu nó thuộc về cậu, cậu hãy cảm ơn và gìn giữ, nếu không thì hãy nhẹ nhàng rồi buông tay. Cậu chính là tình yêu đầu tiên và mãi mãi của chính cậu.
#8: Mất mát
Có những người cậu sẽ mãi mãi không thể gặp lại được nữa, dù cho có cầu nguyện hay van nài trời xanh đến trăm ngàn lần.
Cậu và tớ từng hứa sẽ sống một cuộc đời không phải hối tiếc.
Nhưng cõi trần là cõi tạm, hợp rồi lại tan.
Sẽ rất đau lòng nếu tớ nói, cậu sẽ phải tạm biệt một vài người mà trong lòng cậu không hề muốn. Cậu vẫn chưa hiểu nhiều về cái chết. Chỉ có cậu là già đi, khi cậu cười lên đã có vài vết nhăn, ánh mắt cậu không còn trong veo như trước, và cậu ít dần hơn những nhiệt tình thủa mới lớn. Cậu bị cuộc đời này bào mòn những giấc mơ. Còn họ ở mãi cái tuổi đó, họ ở lại trong vùng kí ức mà cậu đã từng sống qua, vẫn mãi đẹp đẽ và vẹn nguyên như thế. Họ còn trẻ còn cậu đã già, dẫu thêm một lần thấy nhau cũng không được.
Đâu phải ai mà ta cũng có thể trọn vẹn với nhau trước khi xa rời, đâu có ai nói với ta đó là lần cuối, cậu cũng chẳng biết nào có kiếp sau để trả lại hết những ân tình.
Suy cho cùng, chúng ta đều là những hạt cát bé xíu chảy qua kẽ tay của số phận. Kiếp đời mỏng manh và cả cậu và tớ đều không thể chống đỡ.
Cậu sẽ khóc rất nhiều đêm để ước ao có thể quay trở về những ngày xưa cũ, khi cậu chưa đi qua con dốc của cuộc đời. Khi cậu gặp thêm thật nhiều người mới, họ mang ánh sáng vào chiếu sáng cõi lòng cậu, và bên cậu vẫn có những người bên cậu từ thủa thiếu thời. Cậu sẽ ước đó là vĩnh cửu. Mùa hè lộng gió, hơi nóng miền xích đạo thiêu đốt trái tim tuổi trẻ của cậu, cậu hẳn đã thấy tiệm cận với hạnh phúc.
#10: Thuộc về
Điều cậu theo đuổi mãi mãi trong cuộc đời này là cảm giác thuộc về. Và tin tớ đi, tận đến khi cậu bằng tuổi tớ bây giờ, cậu mới có thể dần thấy cậu thuộc về chính cậu và thoải mái với con người của mình.
Cậu lớn lên mà không có ai nói những lời ngọt ngào với cậu rằng cậu đủ tài năng, đủ thông minh, đủ xinh đẹp, hay chỉ mình cậu thôi là đủ. Nên cậu đã thấy bản thân mình như một bản nháp, một chú cừu đen, một kẻ lạc đàn, hay một con chiên phản bội.
Thế giới này đã khiến cậu nghĩ về bản thân mình xấu xí vậy đấy. Cậu sẽ thấy bản thân mình miết mải chạy đuổi theo những yêu thương, tìm kiếm những công nhận giá trị từ người khác, và tệ hơn, cậu vứt bỏ bản ngã và giấc mơ của mình vì những điều mơ hồ xã hội này cam đoan là đúng. Cậu đã nghĩ cậu vĩnh viễn lạc lối.
Nhưng rồi vào một ngày khi cậu 25, thế giới bỗng chợt im lặng, những giọng nói điều khiển tâm trí cậu bỗng nhiên biến mất. Tĩnh lặng như một cánh đồng tuyết. Chỉ còn tiếng cậu thở mà thôi. Lần đầu tiên trong cõi người được tồn tại, cậu nhìn rõ bản thân mình. Và lúc đó cậu biết cậu đã viết xong một chương đời, trả lời xong một câu hỏi lớn.
Và cậu sẽ bắt đầu sống.
Comments
Post a Comment